Tết Dương, Uyển Hân không có về nhà vì mùng 3 cô nhận được một cuộc thi tổng, bên đại sứ quán kiểm tra tiếng Nhật Bản nữa nên cô tính ở trên Hà Nội chờ tới gần Tết âm rồi về cả thể. Mấy người trong phòng cô cũng không về, ở lại ôn cùng nhau, ai cũng lo lắng nên ôn bài rất chăm chỉ, duy nhất cô đi chơi về tối mới ôn bài. Lúc học cô rất ít khi cầm điện thoại đến khoảng ba giờ sáng, cô mở máy lên:
"Chúc chị năm mới... Chúc gì giờ nhỉ... Có những kỉ niệm đẹp trước khi đi."
Đúng 00:00 phút Lam Phong nhắn tin chúc Uyển Hân, cũng như hôm Noel cậu cũng chúc đúng giờ. Cô không cảm hơn hay chúc lại còn bắt bẻ cậu:
"Muộn một phút."
"00:00 nhé."
Uyển Hân chụp màn hình tin nhắn thứ ba nó đã nhảy sang 00:01 rồi, Lam Phong thả phẫn nộ.
"Tin nhắn đầu tiên là 00:00 còn cái thứ ba em đang nghĩ xem nên viết gì thôi."
"Không biết dù sao cũng muộn một phút." Kèm thêm mấy cái icon khóc.
"Chị thì sao? Muộn ba tiếng mười bảy phút."
"Tao có chúc ai đâu mà muộn."
"Không chúc ai thì im lặng đi, còn soi mói bắt bẻ, oánh cho."
"Mày quát tao?"
"Em sao dám quát chị."
"Hmm, mày bảo tao im lặng đi, mày quát tao to như thế kia cơ mà." Uyển Hân bắt đầu giọng điệu làm nũng, đến bản thân cô cũng không chịu được.
"Đâu có đâu."
"Thôi đi ngủ đi."
"Em đang chơi game."
Uyển Hân nhớ lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-thinh/3371208/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.