Ngày 30 tháng 12, lớp Uyển Hân có hẹn nhau đi ăn nên cô lại lên Hà Nội. Mọi người hẹn nhau tám giờ tối vì có khá nhiều người bận việc và phải đi làm. Sau một hồi bàn bạc thì mọi người quyết định đi ăn lẩu, ăn xong thì mọi người đi hát. Cô có nhắn tin trong nhóm kêu:
"Ê tý nữa đứa nào gọi điện cho tao phát không đám bạn bắt tao uống."
"Mày lại đi uống à?" Phan Nhung hỏi Uyển Hân, cô ấy nghĩ lại cảnh cô uống say gọi điện lung tung như hôm trước thì lại xong đời luôn.
"Không có, tao không uống nhưng sợ bị bắt uống nên tý có gì tao nháy mày gọi cho tao để tao ra ngoài nghe, xong tao trốn không uống nha."
Một lúc sau, Uyển Hân bị mấy người kia bắt uống thật, cô nhắn trong nhóm:
"Ai gọi cho tao đi."
Chưa đầy 30 giây, Phan Nhung gọi điện cho Uyển Hân, đúng là vị cứu tinh cuộc đời cô, cô kêu có điện thoại nên ra ngoài nghe thế là cô thoát được.
"Cảm ơn nha bạn tốt." Nói xong Uyển Hân tắt máy, cô đứng đó nghịch điện thoại một lúc mới chịu vào, lúc đó hầu hết say rồi.
"Lớp trưởng hôm nay lại trốn rồi." Hải Dương lên tiếng cà khịa Uyển Hân, lần trước ở nhà thầy Mikado cô cũng trốn bằng cách này, lần này cũng vậy, một chiêu sử dụng hai lần vẫn hiểu quả.
"Hôm nay có điện thoại, còn hôm trước là muốn đưa mọi người về nhà an toàn."
"Vậy giờ uống." Hải Dương như đang có ép Uyển Hân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-thinh/3370705/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.