Bốn người trong nhà đang ăn cơm, nghe thấy tiếng động ngoài cửa liền lập tức đặt đũa xuống và chạy ra.
Ai nấy đều nhìn thấy Cố Tước, phản ứng còn dữ dội hơn lúc thấy Mục Lôi. Tất cả đều im lặng như tờ, đứng ngay ngắn chỉnh tề.
Gương mặt của Cố Tước vẫn lạnh lùng như thường ngày, không thể nhìn ra anh vui hay giận.
"Ừm."
Anh gật đầu, bước vào trong.
Mục Lôi tìm được cơ hội, lập tức mở cửa rời đi. Bốn người còn lại thì đưa mắt nhìn Tô Vãn đầy mong chờ.
Tô Vãn nói: "Mọi người tiếp tục vào nhà ăn dùng bữa đi, mình vào nói chuyện với chỉ huy."
"Tiểu Vãn thật tốt bụng!" Rosina chưa ăn no.
Lúc nãy vì có Giám đốc Mục bên cạnh, cô ấy không dám ăn thoải mái.
Nếu biết trước Cố chỉ huy sẽ về, cô ấy đã ăn thỏa thích rồi. Huhu, thật hối tiếc!
Không, không, nếu biết trước thì hôm nay cô ấy đã không đến rồi! Sẽ đến vào ngày khác!
Ba người nhanh chóng bước vào nhà ăn, chỉ có Lâm Dự đi chậm vài bước, quay đầu nhìn về phía phòng ngủ.
Bên kia, Alex quay lại, phát hiện Lâm Dự chưa theo kịp liền ngay lập tức lui lại, khoác vai cậu ấy đi về phía nhà ăn.
Anh ta thì thầm: "Chúng ta ăn nhanh đi, ăn no rồi rút lẹ, tôi cảm thấy Cố chỉ huy có vẻ không vui lắm."
Lâm Dự cau mày: "Nếu anh ấy không vui, liệu có nổi giận với Tô Vãn không?"
Rosina chen ngang: "Chỉ huy rất tốt với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ngay-bi-huy-hon-buoi-toi-bi-chi-huy-vua-dang-yeu-vua-hung-du-doi-om/3704616/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.