Cuộc sống, cứ như thế mà tiếp tục. Tình cảm giữa hai người dần dần càng thêm thắm thiết. Nhưng khi tưởng như tất cả đều yên bình thì một tảng đá xinh đẹp lại từ một góc không biết tên nào đó văng tới, đảo lộn cuộc sống của Dụ Vi Hề.
Hôm nay, Dụ Vi Hề đang trực ban trong đại sảnh thì thấy một người con gái tuổi còn trẻ xinh đẹp rạng rỡ, theo sau là một đám người hầu trùng trùng điệp điệp đi đến, vung tay lên cái đặt luôn phòng tổng thống ở trong vòng một tháng. Khách hàng hào phóng như thế rất hiếm thấy đích, Dụ Vi Hề không kìm được quan sát cô ta thật kĩ: Làn da mịn màng, đôi mắt to tròn khiến người ta hồn xiêu phách lạc, cả khuôn mặt sáng ngời đẹp đến hoàn hảo, đúng là một đại mỹ nhân thật sự.
Đang lúc thưởng thức thì Mộ Tử Khâm gọi điện thoại tới tìm cô, Dụ Vi Hề tưởng có chuyện gì quan trọng hơn, lập tức đi tới phòng làm việc của anh.
Ai ngờ Mộ Tử Khâm lại nói: “Hôm nay tan làm sớm một chút”.
“Vì sao?”. Dụ Vi Hề không hiểu.
Mộ Tử Khâm liếc mắt nhìn cô, “Em bị mắc chứng đáng trí của người già à? Đến cả sinh nhật mình cũng quên được?”.
Dụ Vi Hề nhếch miệng, hoá ra là anh ấy biết, coi như còn có lương tâm.
“Buổi tối làm nhiều thêm mấy món, chúc mừng em già thêm một tuổi”. Mộ Tử Khâm vẫn không nói được câu nào hay.
Dụ Vi Hề cảm thấy bất công, “Nếu là sinh nhật em thì đương nhiên là đi ra ngoài ăn chứ, sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-hoc-chao-em/1329705/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.