Chung Cảnh nhớ rõ đêm qua mình đã ôm người con gái kia vào lòng hỏi cô rốt cuộc là ai mà lại dám bò lên giường của anh những hai lần. Chung Cảnh cảm thấy hương vị của cô cũng không tệ. Anh hỏi liệu cô có phải là người do cha anh sắp xếp hay không, nếu như phải thì anh có thể cho cô một cơ hội. Nhưng đối phương không đáp lại anh lấy một lời.
Anh vốn đã chắc chắn rằng lần quan hệ trước và cả lần này đều không chỉ là một giấc mơ. Thế nhưng buổi sáng khi thức giấc, trên giường anh lại chẳng có cô gái nào, mà chỉ có một mảng tinh dịch nhớp nhúa.
Rõ ràng đã chân thực đến vậy, sao lại có thể chỉ là mơ được?
Anh cẩn thận nhớ lại mỗi một chi tiết của đêm qua, lúc này mới nhận ra được nhiều điểm rất lạ. Đó chính là từ đầu đến cuối anh đều không thể nghe thấy bất cứ âm thanh nào từ người con gái ấy.
Bất kể anh có làm mạnh cỡ nào thì cô cũng không hề phát ra bất cứ tiếng động nào.
Lẽ nào… là người câm? Nhưng cho dù là người câm thì cũng không thể không gây ra bất cứ tiếng ồn nào được.
Chết tiệt, rốt cuộc chuyện quái quỷ gì đang diễn ra ở đây?
…
Khương Diên bị đánh thức bởi tiếng đồng hồ báo thức, đôi mắt ngái ngủ mãi không mở nổi. Cô nhắm mắt nằm thêm một lúc, không lâu sau trong đầu như chợt xẹt qua một tia sét gầm trời, cô vội vàng mở to hai mắt.
Lại, lại bị làm nữa rồi!
Cô vén chăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-giuong-cua-toi-la-nguoi-vo-hinh/167882/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.