Khương Diên cùng Trì Nghiêm đến bệnh viện kiểm tra, tình trạng khá nghiêm trọng, bị loét dạ dày. Bác sĩ yêu cầu Trì Nghiêm phải nhập viện theo dõi.
Khương Diên giúp anh ấy làm thủ tục nhập viện và mua cơm, bầu bạn bên cạnh khi truyền nước biển, mãi đến tối muộn mới về nhà.
Nhưng cô không hề lười biếng, trong lúc tắm vẫn không quên gội đầu, dưỡng tóc cẩn thận.
Bước ra khỏi phòng tắm, cô ngồi trên giường, dùng một chiếc khăn khô để lau tóc.
Mấy lần gần đây khi gội đầu cô đều dùng dầu gội và kem dưỡng bên xưởng cung cấp, hiệu quả thật sự không tồi, mái tóc đen mượt mềm mại của cô càng thêm săn chắc bóng mượt, công dụng cực tốt.
Hơn nữa có một mùi hương đặc biệt, không rõ là gì nhưng thơm vô cùng.
Thế nhưng khả năng lưu giữ hương thơm hình như không được tốt cho lắm. Mỗi lần cô gội đầu xong thổi khô tóc đi ngủ một giấc, sáng hôm sau thức dậy mùi hương trên tóc hoàn toàn biến mất, không để lại chút gì. Có một đêm nọ cô thức dậy vào ban đêm đi vệ sinh, cố gắng ngửi thử hương thơm từ tóc, vậy mà thoáng đấy đã biến mất. Chỉ cách thời gian cô đi ngủ có sáu tiếng mà thôi.
Cô lau tóc cho bớt ướt, sau đó lấy máy sấy tóc hong khô mái tóc hoàn toàn . Sau khi hoàn tất toàn bộ quy trình cô chui ngay vào ổ chăn, rồi tắt đèn.
Vốn đang rất buồn ngủ, thế mà tâm trí cô vẫn đang bay bổng không thể yên giấc, cô cảm thấy dường như có gì đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-giuong-cua-toi-la-nguoi-vo-hinh/167881/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.