Bảo Hân tròn mắt nhìn Phan Lục Kha, còn anh thì nhìn cô cười cười. Bảo Hân không biết cái kiểu cười cười không nói gì như vậy là ý gì nhưng nhìn cũng rất dễ thương đó. Nét mặt Bảo Hân từ giật mình rồi dần giãn ra và chuyển sang trạng thái thích thú khi được nhìn ngắm Phan Lục Kha ở góc độ nghiêng nghiêng và gần gần như vậy. Phan Lục Kha cũng rất biết điều, anh không phá hoại tâm trạng của cô nên cứ giữ nguyên góc độ nghiêng như vậy cho cô nhìn. Sau một lúc làm tượng thì anh quay lại đối mắt với cô, nghiêm giọng hỏi: “Em nhìn đủ chưa?”
Bảo Hân hơi lúng túng, ngượng nghịu quay mặt đi. Cô khẽ nâng người đứng dậy nhưng lúc này Phan Lục Kha đã nhanh tay kéo giữ cô lại. Bảo Hân không hiểu vì sao hắn làm như vậy, tư thế thân mật này hình như chỉ dành cho nhân tình với nhau. Cô đang loay hoay trong mớ suy nghĩ của mình thì bất ngờ má trái nóng lên. Rồi lan dần cả mặt. Chỉ sau vài tích tắc cả người cô liền cũng theo đó mà ửng hồng. Cảm giác chập điện này lần đầu tiên cô gặp phải. Đại não như bị đặc lại không còn biết suy nghĩ hay phân tích gì nữa. Mải một lúc lâu sau, Bảo Hân mới bừng tỉnh, trong tim cô có thứ cảm giác phấn khích như hàng ngàn bông hoa đua nở giữa mùa xuân tươi đẹp. Cô không thể tin được có một ngày người đàn ông mà mình thầm ngưỡng mộ đã lâu lại hôn mình. Cảm giác khhông chân thật này liệu có phải là mơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-gi-do-oi-chung-ta-la-vo-chong-ha/1502868/chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.