“Ôi chao, cuối cùng cũng về đến nhà rồi.” Đào phụ thở dài một tiếng, ông lau nước mưa trên mặt hỏi: “Trong nồi có đun nước không? Ta tắm nước nóng, trời mưa thế này, còn hơi lạnh.”
Đào Đào mở nắp nồi, nước trong nồi đã sủi tăm, bé chạy ra ngoài, hỏi: “Phụ thân, mẫu thân của con đâu?”
“Cùng tẩu tử của con đi xem Xuân Giản rồi, sẽ về ngay. Con…” Đào phụ đang định hỏi hai người còn lại trong nhà, lời còn chưa nói ra đã thấy người, hai phu thê trẻ một người ngồi một người đứng cách nhau vài bước, vừa nhìn là biết đã làm hòa, trong lòng ông vui mừng.
Ổ Thường An múc nửa thùng nước nóng, hắn xách ra ngoài nói: “Phụ thân, người về phòng trước, con thêm nước lạnh rồi mang nước đến cho người.”
“Ấy, tiểu tử tốt.” Tiếng “phụ thân” khó có được này, Đào phụ nghe thật êm tai, ông vỗ vào cánh tay cô gia, nói: “Cô gia con chịu ấm ức rồi, ta cam đoan với con Đào Xuân đã hối cải, sau này nó lại hồ đồ, không cần con nói, ta sẽ đích thân đưa nó về.”
Ổ Thường An không hưởng ứng câu nói này, hắn đội mũ cao nói: “Con là nhìn trúng phụ mẫu hiểu chuyện mới đồng ý, con muốn làm thân thích với hai người. Phụ mẫu của con mất sớm, lại chỉ có một thúc thúc, thúc thúc cũng có gia đình của mình, bình thường không để ý đến con…”
Đào phụ hiểu ý hắn, ông theo Ổ Thường An về phòng, vỗ ngực cam đoan: “Xuân nha đầu đã theo con, ta và mẫu thân của nó cũng là phụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ghi-chep-am-thuc-vung-nui-cua-nuong-tu-thu-lang/5212626/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.