Trận mưa đầu thu ập đến vừa nhanh vừa dữ dội, không đợi Đào Đào chạy vào nhà, ngoài những tán cây, cả mặt đất vàng ươm đã đổi màu.
Ổ Thường An chạy tới chạy lui, chuyển bàn ghế vào nhà.
“Ta đi đun nước, phụ mẫu cùng đại tẩu về đến nhà chắc chắn sẽ bị ướt quần áo.” Đào Đào chạy thẳng vào nhà bếp, nhưng chỉ lát sau lại lao ra, “Tỷ tỷ, bát của tỷ đâu? Đã dùng bữa xong chưa? Đưa bát đây, ta mang đi rửa.”
Bé vừa nói vừa vào nhà, thấy trong bát vẫn còn hơn nửa phần cơm, nhăn mặt hỏi: “Cơm ta nấu dở lắm sao?”
“Không phải, bận rộn nói chuyện với tỷ phu của của muội, không kịp ăn.” Đào Xuân đưa bát cơm cho bé, nói: “Đi nào, ta cùng muội vào nhà bếp, hâm nóng cơm một chút, ta ăn thêm.”
Đào Đào đưa tay đỡ nàng, bé thì thầm hỏi: “Tỷ phu nói thế nào? Đã đổi ý rồi hả?”
“Gần như vậy.”
Đào Đào “Ồ” một tiếng, không phân biệt được đó là vui hay buồn.
Hai tỷ muội đội mưa vào nhà bếp, Đào Xuân tựa ghế ngồi cạnh bếp lò, trong lò còn than hồng, bé dùng kẹp lửa kẹp một nắm lá cây khô cho vào, chỉ vài hơi thở, khói từ trong lò đã bốc lên nghi ngút.
Đào Đào vo sạch cơm trong nồi, hỏi: “Ta nấu cơm nguội thành cháo nóng được không? Lúc múc ra thì đánh thêm một quả trứng?”
“Được.” Đào Xuân không có ý kiến.
Cơm bí đỏ hầm được đổ vào nồi, Đào Đào múc một bát nước cơm rưới lên, lo lắng vị nhạt nên lại nhúm một chút muối rắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ghi-chep-am-thuc-vung-nui-cua-nuong-tu-thu-lang/5212625/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.