Nửa canh giờ sau, Đào Xuân đi mệt, nàng đề nghị nghỉ một lát. Nhân lúc nàng nghỉ ngơi, Ổ Thường An xách thỏ xuống sông giết mổ, thỏ phải được cắt tiết khi còn sống, nếu chết rồi máu sẽ đông lại, thịt nấu ra sẽ tanh, không ngon.
Bò thì nằm vật xuống đất, Đào Xuân bẻ vài cành cây thấp ném qua, thấy nó không ăn lá cây, nàng móc ra chiếc bánh mì đã chua lòm bẻ một miếng đưa qua.
“Vẫn ăn được, người ăn còn chưa đau bụng nữa là.”
Nàng tự lẩm bẩm.
Bò ăn xong, nàng lại bẻ thêm một miếng nữa cho nó.
“Lấy cho ta gói muối.”
Ổ Thường An gọi.
“Đến ngay đây.”
Đào Xuân ném phần bánh còn lại xuống đất, nàng cầm gói muối đi tới.
Ổ Thường An mài dao rựa vào đá, trước mặt nàng nhanh nhẹn rạch bụng thỏ rừng, ba hai cái móc rỗng ruột thỏ, ruột và bàng quang hôi thối đều ném xuống sông.
Đào Xuân mặt không đổi sắc đứng một bên đưa gói muối.
Thịt thỏ được xoa muối, Ổ Thường An đưa thỏ cho nàng, hắn xách da thỏ lên, nói: “Đi thôi.”
Hai người một bò tiếp tục đi, đi mãi cho đến khi mặt trăng lên đỉnh đầu, Ổ Thường An mới ra hiệu dừng lại.
…
Năm người thủ lăng đuổi kịp ngửi thấy mùi máu tanh, máu thỏ trên đá đã khô.
“Đại ca, có lông thỏ, không phải máu người.”
Người xuống sông kiểm tra nói.
“Ta thấy phân bò rồi, phân bò vẫn còn tươi, chỉ có một cục, chắc là chỉ có một con bò. Người qua đường chắc cũng là lăng hộ trong núi, hoặc là thợ thủ công.”
Một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ghi-chep-am-thuc-vung-nui-cua-nuong-tu-thu-lang/5212616/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.