Núi cao, khiến ánh sáng nơi thung lũng trở nên bảng lảng, bầu trời tuy vẫn còn vương vệt ráng chiều rực rỡ, nhưng trong con đường núi đã bị bao phủ bởi sắc màu u tối.
Tiếng vó bò nện xuống hòa cùng tiếng suối chảy trong trẻo nghe thật nặng nề, Ổ Thường An xót xa cho con bò xanh phải trèo đèo lội suối cả ngày không được nghỉ ngơi, hắn hằn học quay đầu lườm một cái, thấy nữ quỷ xúi quẩy kia đang thong dong ngồi trên lưng bò ngắm trời, liền hậm hực nói: “Ngươi đúng là biết hưởng phúc đấy.”
“Nếu ngươi rơi xuống hố mộ mà trẹo hông, ngươi cũng sẽ được hưởng phúc này thôi.”
Đào Xuân lẩm bẩm, “Cái phúc này chẳng tốt lành gì cho cam.”
Ổ Thường An nghẹn lời một chút, hắn thấy trong đống đá ven sông có một cành cây thẳng tắp, bèn nhảy xuống lấy lên làm đòn gánh, treo hành lý và nồi sắt vào hai đầu rồi lầm lũi bước đi.
Con bò xanh ‘mô’ dài hai tiếng.
Đào Xuân im lặng, vỗ vỗ lưng bò rồi hứa: “Đợi về đến trong núi, ta sẽ cắt cho mi loại cỏ non nhất.”
“Đã là mùa thu rồi, đào đâu ra cỏ non nữa.” Nam nhân đi phía trước bất bình lên tiếng.
“Đây là bò nhà ngươi sao? Hay là sở hữu chung của các lăng hộ?”
“Sở hữu chung, của mọi người.”
Đào Xuân mở bọc đồ, nàng lấy ra chiếc vòng vàng mỏng đã tháo xuống trước đó, nói: “Ngươi lại đây, ta cho ngươi một món đồ.”
Ổ Thường An quay đầu.
Đào Xuân vươn tay đưa ra chiếc vòng vàng mỏng, nói: “Trên người ta không có thứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ghi-chep-am-thuc-vung-nui-cua-nuong-tu-thu-lang/5212615/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.