Năm mới đến cũng chưa mang lại cho thế giới này quang cảnh mới. Bên ngoài vẫn rất lạnh, quái vật đáng sợ vẫn rất nhiều. Mặt đất vẫn một màu xám xịt, tất những sắc màu tươi đẹp đều là hóa thân của nguy hiểm.
Tuy nhiên, bầu không khí bên trong khách sạn Chấn Hoa lại nhẹ nhàng hơn trước nhiều. Một đồng đội lợi hại trở về, rõ ràng đồng nghĩa với việc tỉ lệ sống sót của mọi người cũng được nâng cao. Cho dù Hạ Vị Sương vẫn không nhìn thấy nhưng việc Tang Lộ trở lại cũng khiến tâm trạng cô tươi sáng hơn nhiều, càng có thêm tin tưởng với việc đi đến căn cứ.
Hơn nữa, không biết Tang Lộ đã làm gì bên ngoài mà giờ đây, dường như chị đã không còn sợ lạnh như trước nữa. Chị khắc phục được cơn buồn ngủ, lựa chọn đứng bên cạnh cô mà bảo hộ, hệt như những gì mình đã nói trước đó, định sẽ chăm sóc cho người yêu thương nhất đến vĩnh viễn.
Tối hôm ấy rất mệt, Hạ Vị Sương biết. Trở về sau quãng đường dài ngập gió tuyết, Tang Lộ rõ ràng vẫn chưa một phút được nghỉ ngơi, chị còn mệt hơn cả cô. Dạ dày và trái tim của Hạ Vị Sương được lấp đầy, một cái là bởi thức ăn có thể sờ đến, một cái là bởi sự thỏa lòng vô hình đầy ngập, thế nên cô không hỏi gì cả.
Lửa trong lò cháy lách tách suốt đêm. Mùa tuyết rét lạnh bị cửa kính và màn treo chặn lại bên ngoài, trong nhà là dòng khí ôn hòa lưu chuyển. Quái vật hình người mạnh đến đáng sợ ngồi thu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-gai-quai-vat/997275/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.