Tư Viên đứng dậy.
- Được. Con không cần ba mẹ nữa.
Rồi bực tức bỏ về phòng. Cha mẹ Tư Viên nhìn theo, cha Tư Viên chút lo lắng.
- Bà thế có được không?
Mẹ Tư Viên liếc
- Ông muốn gì?
Cha Tư Viên cười khờ.
- Tôi xem TV.
...............
Tư Viên thở dài.
- Em xin lỗi. Cha mẹ em hôm nay lại giở chứng.
Linh Y và Lâm Thức có vẻ hơi thất vọng, nhưng không bộc lộ. Đình Nghi do dự một lúc xong mới lên tiếng nói.
- Em có một khoảng tiền tiếp kiệm bấy lâu. Hay....
Lâm Thức chặn miệng.
- Thôi.
Đình Nghi nhìn Lâm Thức khó hiểu.
- Tiền em để dành cũng lo cho gia đình. Giờ lại lấy ra thì sau này em sẽ ra sao?
Đình Nghi cười.
- Thì để dành lại.
Lâm Thức cương quyết từ chối, trừng mắt nhìn thẳng Đình Nghi.
- Anh bảo không được là không được.
Đình Nghi khó chịu hét lên.
- Anh!!!
Lâm Thức cứ như cho Đình Nghi ra rìa, từ chối lời đề nghị giúp đỡ của Đình Nghi. Hai người kia thở dài.
- Người ta là người yêu của nhau, lo lắng nhau kìa.
- Chị ơi, chúng ta cứ như vô hình.
........quạc quạc quạc........
Lâm Thức và Đình Nghi ngơ ngác nhìn nhau.
Lâm Thức ngẫm nghĩ xa xôi. Mình có nên xin tiền ba?
Tối về, ở trong phòng, nhìn ra cửa sổ trầm ngâm, Lâm Thức đang phân vân về chuyện tiền bạc, hỗ trợ kinh phí cho quán.
- Anh, em vào được chứ?
Vừa nghe tiếng Lâm Khả, phản ứng của bản thân mới chỉ nghiêng mặt một chút, cánh cửa đã mở ra. Thân quen
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-gai-100-ngay/842537/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.