Mỗi người một tâm trạng, nhưng hai người đều bất lực, mẹ cô không chấp nhận chuyện yêu đương, cô còn có thể làm gì chứ, nếu chuyển trường rồi cô không thể nhìn thấy anh được.
Đinh Tiếu trở về nhà, Liêu Ninh đã cùng bà ấy đến chỗ làm việc, cả một căn nhà bây giờ chỉ có cô, trước nay nó vẫn như vậy, chỉ là bây giờ tự do của cô không còn nữa.
Lên đến phòng ngủ cô đã bất lực đến mức nằm lăn ra giường bật khóc nức nở, rèn cửa ban công cũng không chịu kéo ra để cho phòng sáng hơn, cô nằm khóc đến cả lòng ngực trở nên đau nhói, điện thoại của cô liên tục reo lên không ngừng.
Mất một lúc điện thoại vẫn reo, cô ấn nghe máy đầu dây bên kia chính là giọng nói lạnh như băng của Lục Nhiên Thành.
“ Mở cửa ban công ”
Cô bật dậy quay sang nhìn phía ban công, tiếng gõ vào cửa kính vang lên, cả cơ thể cô cứng đờ là anh sao? chẳng lẽ lại leo ban công rồi.
“ Em mở hay để anh đi gặp mẹ em? ” Thấy cô không đáp, anh lại tiếp tục đe doạ cô, bình thường anh nhẹ nhàng quá.
Cưng chiều cô quá cho nên cô chẳng xem anh ra gì cả, anh lần này chắc chắn không mềm lòng với cô nữa, nếu anh mềm lòng chiều theo ý cô mãi thì khả năng anh cũng sẽ đánh mất cô.
Đinh Tiếu hốt hoảng, gương mặt tái mét nhanh chân bước xuống giường đi đến kèo rèm cửa ban công rồi mở cửa cho anh, anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-cung-ban-chung-ta-ket-hon-di/2720381/chuong-46.html