Khi bác sĩ William rời đi, Bạch Đường nhìn Trì Yến Đình một lần nữa thay thuốc và băng bó cánh tay, hỏi: “Hai người đã nói chuyện gì vậy?”
Trì Yến Đình cúi người lau đi vết bơ dính trên chóp mũi cậu: “Anh nói với hắn em là người vợ mà anh yêu nhất.”
Mặt Bạch Đường đỏ bừng ngay lập tức, đôi mắt long lanh chớp chớp: “Anh nói gì vậy?”
“Em vốn dĩ là vợ của anh mà.” Trì Yến Đình nhéo má cậu: “Chúng ta đã đăng ký kết hôn rồi, em không thể phủ nhận.”
Bạch Đường lấy tay che miệng hắn lại, xấu hổ bóp eo hắn: “Nhưng cũng không nhất thiết phải là em làm vợ.”
Trì Yến Đình cười nhìn cậu, ánh mắt cưng chiều đến mức có thể dìm chết một người. Hắn dùng sống mũi cọ cọ vào má cậu: “Vậy anh làm vợ của em được không?”
Bạch Đường bị hành động thân mật đột ngột đó làm cho tim đập nhanh, cậu hừ một tiếng đầy cứng nhắc: “Tạm cho anh là người biết điều.”
Trì Yến Đình nhìn b* ng*c nhỏ của chú thỏ đang ưỡn lên, khóe môi cong lên cười. Ai làm vợ không quan trọng, chủ yếu là xem thể lực. Hắn tham lam và u tối nhìn chú thỏ nhỏ trong lòng, yết hầu nuốt khan. Cuối cùng, hắn hít một hơi thật sâu, ho nhẹ một tiếng, nói: “Bảo bối, ăn cơm đi, bánh kem…”
Lời nói còn chưa dứt, hắn đã thấy chú thỏ nhỏ trong lòng nhón một miếng bánh kem dâu tây lớn nhét vào miệng mình. Bạch Đường với hai má phồng lên tinh nghịch nhìn người đàn ông đang bất lực.
“Đừng quyến rũ anh.” Trì Yến Đình che đi đôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bai-lo-tai-tho-se-bi-vai-ac-am-u-dien-cuong-an-mat/5277200/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.