Trì Yến Đình thấy Bạch Đường vẫn còn run rẩy kêu đau, hắn nắm lấy tay Bạch Đường, đặt con dao lên cổ mình: “Có phải chỉ khi anh chết đi, bảo bối mới hết đau không?”
Ngay khoảnh khắc con dao sắp cứa vào cổ họng, Bạch Đường gạt tay Trì Yến Đình ra, ném con dao đi.
“Không được, không phải như vậy.” Bạch Đường cúi đầu nhìn vết thương đang chảy máu, nước mắt không ngừng rơi. Cậu đau khổ nói: “Trì Yến Đình, anh cho em rời đi được không? Chỉ có rời khỏi đây, em mới không đau nữa.”
Trì Yến Đình ôm mặt cậu, máu trên tay hắn dính đỏ nửa khuôn mặt Bạch Đường. Giọng hắn khàn khàn: “Chỉ có điều này là không được.”
Rời khỏi đây, bảo bối sẽ không bao giờ quay lại nữa. Chỉ có điều này là hắn không thể làm được.
“Em ghét anh, em phải rời khỏi đây.” Bạch Đường đau đớn khóc thét: “Trì Yến Đình, em hận anh, em hận anh!”
“Nếu không hoàn thành nhiệm vụ, em sẽ chết. Anh hãy thả em đi.”
Trì Yến Đình bất chấp cánh tay đang chảy máu, ôm chặt lấy Bạch Đường, giọng nói lạnh lùng: “Bảo bối có thể giết anh, nhưng tuyệt đối không được rời xa anh.”
Bạch Đường đau đến run rẩy, giọng nói yếu ớt: “Em hận anh, em hận anh, không muốn thích anh nữa.”
“Ghét Trì Yến Đình.”
Đôi mắt chú thỏ nhỏ trong lòng hắn trở nên ảm đạm, dường như mất đi sức sống, hơi thở mỏng manh. Cậu không còn giãy giụa, chỉ rơi nước mắt.
Trì Yến Đình hoàn toàn hoảng loạn: “Ngoan nào…”
Khoảnh khắc này, hắn cuối cùng cũng hiểu rằng không chỉ mình hắn có thể khống chế sinh mệnh của chú thỏ nhỏ, mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bai-lo-tai-tho-se-bi-vai-ac-am-u-dien-cuong-an-mat/5277199/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.