Vương Cử Thiên cũng muốn biết mục đích của Châu Đàn, nửa tin nửa ngờ hừ lạnh một tiếng: “Được, ta muốn xem, sau bát cháo gạo này, tiểu Châu đại nhân còn giở trò gì nữa.”
Những người khác thấy Vương Cử Thiên đã như vậy, liền cũng an phận ngồi xuống, không còn ai đứng dậy định xông ra ngoài nữa.
Các nữ quyến xì xào bàn tán, vị Trung tướng phu nhân bên cạnh Khúc Du lập tức cách xa nàng. Nàng cũng không hề hoảng hốt, thong thả ăn hết món điểm tâm trên tay.
Có người hạ giọng hỏi: “Thiếu phu nhân, tiểu Châu đại nhân đây là có ý gì?”
Khúc Du ôm ngực, khó khăn nuốt món điểm tâm trong miệng xuống. Vì nuốt quá nhanh, nàng bị nghẹn đến ch** n**c mắt, trông như thực sự bị dọa sợ: “Ừm… đại phu nhân hỏi thiếp, thiếp, thiếp chỉ là nữ tử hậu trạch, làm sao biết được mưu tính của phu quân?”
Không biết họ có tin hay không.
Một lát sau, các thị vệ vừa nãy xách bao gạo dẫn theo vài tỳ nữ đến, mang đến cho mỗi người một bát cháo gạo vừa nấu xong.
Bát cháo được nấu sánh đặc, tỏa ra hương thơm chín tới đựng trong bát sứ men xanh, trông vô cùng tinh tế và hấp dẫn. Các tỳ nữ bưng bát lên đều cung kính, thu liễm, không hề nhìn thêm một lần nào. Các nữ quyến vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ, nhưng cũng không khỏi khen một tiếng, quả không hổ là nha hoàn được dạy dỗ từ nhà Biện Đô, thực sự biết lễ giữ quy tắc.
Châu Đàn ngước đôi mắt dài hẹp, đẹp đẽ lên, đảo một vòng quanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-tuyet-ca-vu-vien/5238729/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.