Hai người đến đại đường dùng cơm sớm hơn các nữ quyến một bước. Vì lúc này trong sảnh toàn là nam nhân nên họ không đi vào.
Khúc Du đứng ở hành lang, nhìn thấy mưa phùn dường như sắp tạnh, chỉ một lát sau, ánh nắng đã ẩn hiện xuyên qua tầng mây chiếu rọi tới. Nàng đưa tay ra đón, không thấy giọt mưa nào: “Tây Cảnh quả nhiên ít mưa, chỉ trong chớp lát mây đen đã tan biến.”
Nàng ôm cột ngồi xuống, tiện tay sờ vào một cây tử la lan bị mưa làm ướt bên cạnh nói: “Quả nhiên ta đoán không sai, Vương Di Nhiên rất thích lễ vật của ta, chắc hẳn là vẫn còn canh cánh trong lòng về cái chết của con ruột, đến nay vẫn chưa nguôi ngoai. Ta thấy sắc mặt bà ấy cũng không được tốt, nghĩ rằng hôm nay hẳn là không vui vẻ gì. Biết phu nhân không vui, Ngô Bôn vẫn cứ phải tổ chức sinh thần cho bà ấy. Đây nào phải vì sinh thần, ta thấy, hắn ta chỉ tìm cớ để lôi kéo các nhân sĩ ở Nhược Châu mà thôi.”
“Không sai.” Châu Đàn rũ chiếc ô giấy dầu trong tay, nói: “Ta vừa nãy ở trước sảnh đã gặp Vương Cử Thiên. Người này giọng nói sang sảng, không câu nệ tiểu tiết, trong lời nói vẫn còn lo lắng về động thái của người Tây Thiều vào mùa xuân này, quả như Tiểu Yên đã nói, không giống một người đầy mưu tính.”
Khúc Du gật đầu: “Vương Cử Thiên chịu làm việc cho Ngô Bôn, một nửa là vì thể diện của người muội muội này. Nhưng sinh thần của Vương Di Nhiên lại hoàn toàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-tuyet-ca-vu-vien/5238728/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.