Tiếng gió rít gào bên tai, những giọt nước mát lạnh cứ liên tục nhỏ xuống mặt ta không dứt.
Hỏng rồi, Phù Uyên – cái người lạnh như băng ấy – không lẽ bị ta chọc giận đến mức "tan chảy" luôn rồi chứ? Ta đang nghĩ ngợi thì âm thanh bên tai ngày một lớn dần. Đó không phải tiếng gió, mà giống như là... tiếng người la hét.
Chuyện gì thế này? Ta ngẩn ngơ một thoáng, khó khăn mở mắt ra.
"Giang cô nương! Cuối cùng nàng cũng tỉnh rồi?"
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Một khuôn mặt thiếu niên non nớt phóng đại ngay trước mắt, khiến ta giật nảy mình.
Chàng thiếu niên này sụt sịt mũi, khóc òa lên:
"Bọn họ đều nói nàng c.h.ế.t rồi!"
—— Ngươi c.h.ế.t rồi!
Tim ta chấn động. Thiếu niên à, than khóc thì không nên dùng thán từ như thế đâu nhé!
Được sống lại một đời, trong lòng ta cảm khái khôn nguôi. Ta sờ lên l.ồ.ng n.g.ự.c, nhịp đập dưới lòng bàn tay là thật, ấm nóng.
Nơi đó có một trái tim mà kiếp trước ta cầu mà không được.
Ta lại ngẩng đầu nhìn vào hư không, nơi đó có linh hồn của một cô nương.
Phải, đó chính là nguyên chủ của thân xác này. Nàng ta đã hiến tế bản thân để triệu hồi quỷ dữ, chẳng biết sao lại gọi ta – một kiếm linh lẽ ra phải hồn phi phách tán – trở về.
"Giang cô nương, nàng gọi ta đến là muốn điều gì?"
Ta thở dài. Cô nương này tuổi đời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-lo-linh-linh/5297407/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.