Ta đã phong ấn chủ nhân của mình dưới Ma giới suốt ba nghìn năm.
Chính chàng là người yêu cầu ta làm vậy. Chàng nói tam giới sắp loạn, tiếc chi thân này.
Lần cuối cùng ta gặp chàng là ở dưới vực thẳm sâu nhất của Ma giới.
Gió rít gào như d.a.o cắt vào da thịt, tám sợi xích sắt hàn thiết khóa c.h.ặ.t tứ chi và bách hài của chàng.
Toàn thân chàng quấn quanh hắc khí, huyết tích loang lổ trên tà bạch y vốn dĩ chẳng nhuốm bụi trần.
Chủ nhân của ta, vị tiên quân từng là người quang phong tuế nguyệt nhất, nay lại biến thành vật phong ấn dưới tầng đáy cùng của địa ngục A Tỳ.
Dẫu vậy, chàng vẫn giống như một bức tượng thần bằng bạch ngọc vương m.á.u, vô tình vô d.ụ.c, đạm mạc thoát trần.
Ta nhìn Phù Uyên, khóe mắt rơi xuống huyết lệ . Chàng rõ ràng đang t.h.ả.m hại như thế, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ của ta, chàng vẫn kinh ngạc.
Chàng nói:
"Một thanh kiếm, đã không có tâm, cũng chẳng có tình, vậy mà cũng biết khóc sao?"
Ta ngơ ngẩn nhìn chàng. Chàng vẫn giữ vẻ đạm mạc vạn năm không đổi ấy, ta không biết phải đáp lại thế nào.
Ta vốn không biết rơi lệ, nên chỉ đành lấy m.á.u để đền bù. Chàng nhìn ta đầy thương hại, khẽ thở dài:
"Bạch Lộ, đừng khóc."
"Phù Uyên."
Ta là kiếm của chàng, lý ra phải gọi chàng là chủ nhân, nhưng lúc này chẳng hiểu sao, ta chỉ muốn gọi tên chàng.
Trong lòng ta thúc giục khẩu quyết phong ấn, không cầm được huyết lệ trào ra.
Qua làn huyết sắc mơ hồ, ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-lo-linh-linh/5297406/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.