Trên chiếc ghế bên cạnh, người từ đầu đến cuối vẫn bị bỏ quên khẽ ho một tiếng:
“Đại Thánh, lâu ngày không gặp, ngài thật khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác.”
Tôn Ngộ Không quay đầu lại, hơi kinh ngạc:
“Diêm Vương? Cơn gió nào thổi ngài đến Hoa Quả Sơn vậy? Nói thật, Bản Đại Thánh không mấy hoan nghênh đâu.”
Diêm Vương mặc thường phục, dáng vẻ một nam t.ử trung niên, gương mặt coi như tuấn tú, khóe môi mang theo nụ cười nhàn nhạt, hoàn toàn không tỏ vẻ khó chịu vì lời nói của hắn.
“Yên tâm, ta không phải đến để tính sổ chuyện cũ.”
Ông bước lên hai bước.
“Không biết có thể nói chuyện riêng với ngài được không?”
Tôn Ngộ Không nhíu mày, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Từ khi có điểm yếu, hắn bỗng nảy sinh một nỗi sợ hãi vừa xa lạ vừa mãnh liệt.
Điều này, đối với Tôn Ngộ Không mà nói, quả thực là lần đầu tiên.
“Vậy mời.”
Hắn chắp tay ra sau lưng, dẫn đầu bay ra khỏi đại sảnh, hướng về đỉnh núi bên ngoài.
Dương Tiễn nhìn theo bóng lưng hai người, quay sang Thần Tài nói:
“Còn không đi sao?”
Thần Tài quay mặt đi, không muốn nhìn thấy trên gương mặt luôn điềm đạm thản nhiên kia, khi đối diện với mình lại lộ ra nụ cười mơ hồ như có như không.
Cảm giác ấy quá đỗi kỳ quái.
Ngay cả tâm tư muốn tìm mọi cách gặp Dương Tuyết, lúc này cũng tan biến sạch sẽ.
Hắn cất bước rời đi trước:
“Tạm thời ta không về thiên đình. Cáo từ.”
Hắn chỉ muốn nhanh ch.óng tách khỏi Dương Tiễn.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-cot-tinh-nung-niu/5271292/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.