Chú khỉ nhỏ đáng yêu tên là Bát Thập Bát đã lâu không gặp Dương Tuyết, bèn mang theo đủ loại kỳ trân dị quả đến phòng nàng, nhưng lại phát hiện nàng không có ở đó.
Trước đó, hắn còn được lão quản gia khỉ già dặn dò kỹ lưỡng, nhờ truyền lời cho Đại Thánh và Dương cô nương rằng Hắc Báo Vương và Hồ Ly Nguyệt Bạch đã rời đi, còn Thanh Thanh thì nhất định muốn gặp Dương cô nương một lần.
Vì muốn thuật lại rõ ràng cho “Tuyết tỷ tỷ”, hắn còn cẩn thận sắp xếp lại suy nghĩ. Nào ngờ chờ suốt cả buổi sáng, Đại Thánh và Dương cô nương vẫn chưa thức dậy.
Hắn ngồi xổm ngoài hành lang, ngắm phong cảnh núi non phía đối diện, mãi đến gần trưa mới thấy Đại Thánh bước ra khỏi phòng.
Chỉ là… hôm nay Đại Thánh trông thật kỳ lạ.
Rõ ràng sắc mặt rạng rỡ, môi đỏ răng trắng hơn ngày thường, vậy mà giữa hàng mày lại chất chứa u sầu, liên tục thở dài.
“Đại Thánh, cuối cùng ngài cũng dậy rồi. Ngài xưa nay đâu có thói quen ngủ nướng, sao hôm nay lại dậy muộn thế này? Mọi người còn tưởng ngài lại ra ngoài rồi.”
Chú khỉ nhỏ lông xù ngồi chồm hỗm bên cửa, trông vô cùng đáng yêu.
Tôn Ngộ Không cười, bước tới xoa đầu hắn:
“Ngươi tới làm gì?”
“Cái này là mang cho Tuyết tỷ tỷ, tỷ ấy nói thích ăn trái cây ngọt. Còn Thanh Thanh tỷ đang đợi gặp Tuyết tỷ tỷ một lần, nói là muốn giải thích cặn kẽ chuyện Thanh Khâu.”
Bát Thập Bát nói bằng giọng non nớt, leo lên cánh tay Tôn Ngộ Không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-cot-tinh-nung-niu/5271291/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.