“Chuyện này sao ta lại không biết?”
Tôn Ngộ Không bực bội nắm c.h.ặ.t lấy vai nàng, “Giờ chúng ta đã là người chung một thuyền, chuyện quan trọng thế này mà nàng lại không nói cho ta biết? Trong lòng nàng, lẽ nào ta không đủ tin tưởng, hay là…”
Thấy hắn tuôn ra một tràng không có ý định dừng lại, Dương Tuyết kiễng chân lên, khẽ hôn vào khóe môi hắn:
“Đại Thánh, không phải ta không tin chàng, chỉ là ta sợ chàng sẽ kích động thôi.”
“Ta...”
Hắn ngẩn người, cơn giận đầy bụng bỗng chốc bị chặn đứng lại, lên không được xuống không xong, cảm thấy có chút khó chịu.
Hơn nữa, nàng làm vậy khiến hắn cũng quên mất cả giận, bị dáng vẻ dịu dàng mà bình thản của nàng làm cho trấn tĩnh lại.
“Nàng...”
Nhưng hắn vẫn muốn hỏi cho ra lẽ.
Dù sao chuyện này cũng không nhỏ, đám hồ ly tinh ở Thanh Khâu kia dám dòm ngó linh hạch của người hắn yêu, thật là quá quắt! Hắn chỉ muốn lập tức xông tới Thanh Khâu, san bằng nơi đó thành bình địa!
Dù có làm vậy cũng khó mà nguôi được cơn giận của hắn.
Thế mà lúc trước hắn còn coi chúng là bạn, không chỉ để chúng ở lại đây, thậm chí còn định một thời gian nữa sẽ tới Thanh Khâu dạo chơi.
“Nàng biết chuyện này từ lúc nào?”
Tôn Ngộ Không nghiêm mặt, “Đừng nghĩ chuyện này dễ dàng qua đi, hôn ta cũng vô dụng thôi.”
“Lúc tỉnh lại mới biết đấy,” Nàng bỗng nở nụ cười rạng rỡ, tựa đầu vào n.g.ự.c hắn cọ cọ, nũng nịu nói:
“Đại Thánh chắc chắn không đoán ra được đâu, ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-cot-tinh-nung-niu/5246159/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.