Nguyệt Bạch khẽ khàng xin lỗi Dương Tuyết, nàng phân bua rằng mình bị người khác xúi giục nên mới thiếu suy nghĩ mà đi gõ cửa phòng họ.
Ngồi trước bàn ăn, Dương Tuyết không nén nổi vẻ ngượng ngùng.
Mọi người ở đây đều là bậc có tu vi, chắc chắn đều biết họ vừa làm gì.
Cho dù không biết rõ, thì nhìn điệu bộ giận dữ lôi đình kia của Tôn Ngộ Không, đa phần cũng đã đoán ra tám chín phần.
Dương Tuyết vờ như bình tĩnh, xua tay nói:
“Không sao đâu, ta cũng vừa khéo thấy đói rồi, ăn cơm thôi.”
“Ngươi thật sự không giận chứ?”
Nguyệt Bạch tuy lớn hơn Dương Tuyết đến mấy trăm tuổi, nhưng hiện tại đang chịu sự ràng buộc của Linh Khế nên tự nhiên không dám coi thường nàng.
“Ngươi còn nói nữa là ta giận thật đấy!”
Dương Tuyết lướt qua nàng đi về phía bàn ăn, “Mọi người đã dùng bữa chưa?”
“Vẫn chưa, mọi người đều đang đợi ngươi và Đại Thánh.”
Thực ra Nguyệt Bạch đang có chuyện muốn cầu xin Dương Tuyết, nên mới chủ động như vậy.
Dương Tuyết nhận ra ánh mắt của Nguyệt Bạch cứ dán c.h.ặ.t lên người mình, sau đó lại vờ như không có gì mà né tránh đi.
Nàng nhìn sang Đại Thánh đang ngồi bên cạnh, khẽ xích lại gần hỏi nhỏ:
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
“Nguyệt Bạch sao thế nhỉ? Trên mặt ta có dính gì à?”
“Không có. Chắc tại nàng xinh đẹp quá nên nàng ta không nhịn được mà nhìn thêm vài cái thôi.”
Nói xong, Tôn Ngộ Không gắp một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-cot-tinh-nung-niu/5246158/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.