“Thiên Xích, đã lâu không gặp” Gã thanh niên áo vàng khi thấy người mặc áo đỏ thì nở nụ cười hào hứng, bàn tay của hắn vẫn còn mân mê trên bộ ngực trần của cái xác không đầu. Cô gái áo xanh lục vốn đã đi được một đoạn thì quay người lại, giọng điệu nghiêm nghị nói.
“Vô Mục, chủ nhân có gọi, không có thời gian cho cái thú vui biến thái đó của ngươi đâu” Vô Mục chỉ chề môi rồi đan hai tay sau gáy đi theo cô gái áo xanh lục, thanh niên áo tím và con bé áo xanh cũng đi theo. Riêng gã trẻ tuổi gầy nhom mặc đồ trắng thì nhảy lò cò mà đi.
Hôm nay, là một ngày rất đặc biệt. Hiếm khi nào Vô Thương Thiên Phủ lại đông tới vậy, thường thì Vô Thương không cho phép người khác làm phiền tới mình, cho nên ít khi bọn họ bị triệu tập, mà triệu tập hết tất cả như lần này thì lại càng hiếm.
Đường dẫn vào trong Vô Thương Thiên Phủ là một con đường trồng đầy tre xanh, thi thoảng lại có mấy bụi cau mọc dại ven đường. Nơi đây cực kỳ an tĩnh, hiếm có sinh vật sống nào quanh đây ngoài những con côn trùng nhỏ, tuy khung cảnh ở đây rất thông thoáng và thoải mái nhưng nó lại bị bao trùm bởi một thứ khí thế khó chịu.
Cho dù là người bình thường bước vào đây cũng bị thứ khí thế kia bức cho phải nôn mửa. Cô gái áo xanh cũng không thích không khí ở đây lắm, tuy rằng nó không có khả năng ảnh hưởng tới cô ta nhưng thứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-anh/2049667/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.