Ý của Lý Kỳ thể hiện quá rõ ràng, triều đình sẽ hoàn toàn khống chế ở đây.
Ninh Võ nhíu mày nói:
- Nói như vậy, triều đình không tha cho chúng ta sao?
Lý Kỳ lắc đầu nói:
- Cũng không phải, cũng không phải, triều đình không phải không tha cho các ngươi, mà là không tha cho chế độ dị hình dị dạng này.
Mã Huyền Tử nói:
- Đây không phải là một chuyện sao?
- Đương nhiên không phải rồi.
Lý Kỳ lộ rõ nụ cười, nói:
- Trước tiên, ta sẽ nói rõ một chút, triều đình vô cùng tôn trọng phong tục tập quán, tín ngưỡng của người dân địa phương, bao gồm sự tồn tại của tù trưởng, tộc trưởng. Những thứ này đều là phong tục tập quán của các ngươi, không ai có thể xóa bỏ được. Nhưng có câu nói, không có quy củ không thành vuông tròn, tất cả mọi việc đều phải dựa trên nền tảng của pháp luật. Đây là ranh giới, một quốc gia, sao có thể tồn tại hai chế độ được?
Đương nhiên, sai lầm là từ hai bên, triều đình và các vị đều phạm phải không ít sai lầm mới tạo thành cục diện của ngày hôm nay. Nếu biết sai thì nên sửa sai, biết sai mà không sửa, cũng giống như người không có tri thức. Từ nay về sau, ở đây chỉ có thể tồn tại một chế độ, đó chính là luật pháp Đại Tống ta. Thiên tử phạm pháp, cùng tội với thứ dân. Càng huống hồ chi các ngươi. Ta tới đây chỉ có một mục đích, đó chính là dẫn dắt người dân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bac-tong-phong-luu/3295605/chuong-1453-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.