Tần phu nhân thực sự là muốn khóc luôn, đoạn nói: - Ngươi tự nhiên bắt ta cười, ta làm sao cười nổi!
- Cũng đúng nhỉ.
Lý Kỳ đột nhiên ngưng cười, nói: - Đúng là có chút không hợp lí, ngươi nói sớm thì ta đã không đưa ra cái yêu cầu nhàm chán này rồi.
Tần phu nhân như muốn nổ tung, tay chỉ Lý Kỳ nói: - Rõ ràng là ngươi cố ý.
Lý Kỳ giơ tay phải lên nói:
- Ta xin thề, từng câu từng chữ đều từ tận đáy lòng. Thế này đi, cười thì miễn, ta sợ ta sẽ cười đau bụng mất, ngươi hãy mau đi dạo một chuyến Tây Hồ với ta, ta sẽ tha cho người nhà họ Lôi, kể cả Lôi Phi Yến, ta để bọn họ đi đầy ra hải ngoại, ở đâu mà người ta không biết tới quá khứ của bọn họ, mặc dù sẽ hơi mệt chút, nhưng đối với bọn họ mà nói, cũng không phải là một việc tệ.
Tần phu nhân vẻ tỷnh ngộ nói: - Thực ra ngươi đã sớm có dự tính.
- Ta không trả lời những câu hỏi mang tính giả thiết thế này. Lý Kỳ trả lời vô cùng chặt chẽ, rồi nói tiếp: - Vậy ngươi đồng ý hay không đồng ý?
- Ngươi vì sao---vì sao muốn ta đi cùng ngươi?
- Rất đơn giản, nó làm ta vui. Lý Kỳ nhún vai nói.
Tần phu nhân khẽ sụp mí mắt xuống, trầm ngâm một hồi lâu, rồi đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn Lý Kỳ nói: - Lý Kỳ, lần trước thực sự, thực sự vô cùng cảm ơn ngươi đã quên thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bac-tong-phong-luu/3295576/chuong-1435-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.