🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Vẻ mặt Chu Di trở nên lạnh nhạt trong nháy mắt, vừa giơ tay gạt ngón tay anh ra vừa cất giọng nói như thể chẳng có chuyện gì xảy ra: “Em mệt quá, buồn ngủ nữa, còn phải giữ giọng để phiên dịch cho các anh đấy.”



Dứt lời, cô kéo áo khoác đắp lên đùi thay cho tấm chăn.



Đàm Yến Tây tóm lấy bàn tay cô, vẫn nở nụ cười không mấy bận tâm: “Tránh cái gì? Mới như vậy đã sợ à?”



Chu Di không muốn mạnh miệng bảo còn lâu mình mới sợ, nhưng cái cô sợ không phải là chữ “thích” này mà là giọng điệu trong lời nói của anh, nó giống như phát hiện ra một món bảo bối mới lạ nên quyết tâm phải sưu tầm được chứ chẳng có ý gì khác cả.



Chu Di chuyển tầm mắt nhìn sang anh, cười nói: “Em không quen nghe lời tỏ tình rẻ tiền gửi theo nhóm này.”



Đàm Yến Tây hơi nhướng mày: “Em nghĩ rằng ai cũng được nghe đấy à?”



“Vậy tại sao lại là em nghe? Em đặc biệt hơn họ sao?” Chu Di cười nhìn anh, giọng bình tĩnh, âm sắc có đôi chút biến ảo khôn lường: “Nhưng dựa vào đâu mà em đặc biệt hơn họ.”



Đàm Yến Tây lại cười vang trong chốc lát, trước giờ người khác chỉ hỏi anh có phải em đặc biệt hơn các cô gái khác không?



Nhưng cô lại hỏi dựa vào đâu mà em đặc biệt hơn họ.



Đàm Yến Tây đáp: “Ai đã bảo không nói đến những thứ này hả?”



“Là anh nhắc đến trước mà.”



“Anh có sao?”



“Anh bảo là ‘ai

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bac-thanh-co-tuyet/234704/chuong-16.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Bắc Thành Có Tuyết
Chương 16: Bay Đêm, Vol de Nuit
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.