Bùi Chu ngẩn ra, nghĩ thầm: "Gia hỏa này chạy nhanh như vậy...... Tôi như thế nào ngăn được."
Lại nhìn bộ dáng con vật không biết tên đang chật vật chạy trốn kia, trong lòng anh mềm nhũn, liền từ trong bọc lấy ra một hộp cơm.
Bên trong hộp cơm còn thừa lại mấy miếng cá răng nhọn chiên ấu tể tộc Ba Tháp ăn còn thừa lại, bởi vì từng mở ra cho nguội nên không còn thơm ngào ngạt nóng hổi nữa.
"Nếu không chê thì nơi này ta còn có một ít cá chiên, nhóc có muốn ăn không?"
Cũng mặc kệ vật kia có thể hay không nghe hiểu, Bùi Chu ngồi xuống mở ra hộp cơm, đem từng miếng cá chiên vàng giòn rụm đưa ra trước mặt cho nó xem.
Tên nhóc chạy nhanh đến mức chỉ thấy tàn ảnh, nó gắt gao nhìn chằm chằm nhân loại ngồi xổm trước mặt, nhắm ngay đầu đối phương.
Nó có một vạn loại phương pháp, có thể ưu nhã mà vượt qua đỉnh đầu nhân loại kia.
Nhưng mà......
"Zhhh ——" đó là một cú phanh gấp, con vật cả người dơ hề hề ngừng lại ở trước mặt Bùi Chu, đầu tiên nó nhanh chóng đem miếng cá trong miệng ăn luôn, sau đó, con cáo với đôi mắt màu xanh, không hề có sức chống cự mà nhìn chằm chằm vào mấy miếng cá chiên trong hộp trên tay anh.
"Ùng ục——" tiếng bụng kêu đúng lúc mà vang lên.
Thân thể căng chặt khẽ run lên, đôi mắt nó giống như toát ra sự xấu hổ, thẹn thùng...... Hàng loại biểu cảm xoay chuyển trong mắt.
Bùi Chu mím
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bac-si-thu-y-de-nhat-de-quoc/3350379/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.