Sau khi ghi hình xong, Minh cùng bác sĩ Nam hẹn nhau đi ăn. Minh cũng có rất nhiều điều muốn nói với Nam.
Lúc hai người vừa đi ra liền gặp Tông Dân đi vào, Minh nhìn thấy anh nhưng cũng chẳng thèm chào hỏi, cô cứ một đường kéo tay bác sĩ Nam đi mất.
Tông Dân nhìn theo cô, mày anh cau lại, ngoắc ngoắc tay với trợ lý Kiệt đang đứng sau. Giọng không mấy vui vẻ, anh hỏi:
- Ai đi cùng Phương Minh vậy?
Trợ lý Kiệt nhìn theo một hồi, như nhớ ra điều gì liền nói:
- À đấy là bác sĩ Nam khách mời chương trình mới của đài mình, nghe nói cô Minh đang dẫn chương trình đó thưa Phó Tổng.
Bác sĩ Nam sao? Khách mời sao lại thân thiết kéo tay kéo chân đến vậy?
Bác sĩ Nam...tên này nghe quen quá... hình như là...
____....____
Minh cùng bác sĩ Nam đi đến một nhà hàng Hàn Quốc, hai người ngồi hàn thuyên ôm lại chuyện cũ rất lâu, bao nhiêu kỷ niệm ở bệnh viện tâm thần truyền về, sống động đến mức Minh nghĩ thôi cũng cảm thấy đau lòng.
Minh gắp cho bác sĩ Nam một miếng thịt bò nướng, cô nhẹ nhàng nói:
- Thật sự thì sau khi thoát ra tôi bị xe đụng trúng lúc tỉnh dậy chỉ còn tiền trên người, số điện thoại anh cho đã mất. Sau đấy tôi có nhờ người tìm anh nhưng không tìm được, người ta báo lại anh không còn lại ở bệnh viện đó nữa.
Bác sĩ Nam cười cười, anh thong thả nói:
- Sau khi giúp cô trốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bac-kiep-ga-cho-anh/2141549/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.