Đợi Mạc Cẩm Thiên truyền dịch xong, đã là chập tối, nhóc kia chắc là do mắc bệnh mệt nên chưa truyền dịch xong đã ngủ mất rồi.
Bạch Diễn Sâm đưa tay muốn ôm Mạc Cẩm Thiên, Tô Tích Cầm giành trước một bước, nói: "Bạch tổng, để tôi!"
Nhưng đứa nhỏ năm tuổi, hơn nữa Mạc Cẩm Thiên lớn lên khá rắn chắc, cân nặng không hề nhẹ, Tô Tích Cầm lại vừa mới bị thương, vẫn chưa khỏi hẳn, lúc nhất thời thật đúng là ôm không nổi.
Nhìn Tô Tích Cầm không thể duỗi thẳng eo, Bạch Diễn Sâm cau mày lại một chút: "Có thể ôm nổi không?"
Mặt Tô Tích Cầm lập tức có chút đỏ, cái này có tính là tự vả mặt không.
"Vẫn là để tôi bế cho! Tôi cũng không để tâm lần này." Phía sau truyền đến tiếng nói không có cảm xúc gì, Tô Tích Cầm đành phải đứng thẳng người lên.
"Vậy làm phiền anh."
Bạch Diễn Sâm giống như không nghe thấy lời cô nói, dùng áo khoác quấn lấy cơ thể nhỏ bé, ôm lên rồi rời đi.
"Đờ ra đó làm gì?" Đến cửa, quay đầu thấy Tô Tích Cầm vẫn chưa đi theo, anh không mặn không nhạt thúc giục.
Tô Tích Cầm cũng không kiên trì nữa, cất bước đuổi theo.
Bạch Diễn Sâm vẫn ôm Túi Sữa Nhỏ bước ra khỏi bệnh viện, lên xe, Tô Tích Cầm ôm cậu ngồi ở phía sau, Bạch Diễn Sâm ngẩng đầu nhìn hai người một chút.
"Giờ đã muộn rồi, đưa hai người đi ăn cơm tối trước, rồi tôi đưa hai người về."
"Phiền anh cả buổi chiều rồi, ăn tối không chiếm thời gian của anh nữa, phiền anh đưa thẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-xa-dung-tron-nua/920425/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.