Mạc Cẩm Thiên cau đôi mày nhỏ, nghĩ nghĩ: "Cháu vẫn nên gọi Bạch Bạch thì hơn đi ạ! Giống như Tô Tô á."
Ánh mắt Bạch Diễn Sâm liếc về phía Tô Tích Cầm trầm mặc ở một bên, thấy cô không nói gì, anh quay đầu lại, nhìn nhóc con môi đỏ răng trắng, trên mặt không có biểu tình gì nói: "Cái này cháu nên hỏi thử mẹ cháu xem."
Mạc Cẩm Thiên rất thông minh, hiểu được ý của Bạch Diễn Sâm, quay đầu nhìn về phía Tô Tích Cầm, chớp chớp đôi mắt to: "Tô Tô, mẹ cảm thấy con nên gọi là gì?"
Tô Tích Cầm đang cúi đầu ngẩng đầu lên, tầm mắt nhìn qua liếc lại giữa hai khuôn mặt, cuối cùng bình tĩnh đáp lại: "Cẩm Thiên, không thể không lễ phép, nên gọi là bác Bạch."
Bạch Diễn Sâm quay đầu, nhìn ánh mắt nhàn nhạt của Tô Tích Cầm, giọng lạnh lẽo: "Bác Bạch?"
Bộ cô nói sai rồi sao? Sao đôi mắt của anh lại rất không hài lòng thế. Cô chút không chịu nổi đưa tay ôm Cẩm Thiên lại, có con ở bên người sẽ có cảm giác an toàn hơn chút.
"Để tôi bế Cẩm Thiên đi!"
Bạch Diễn Sâm không để ý tới hành động của cô, cứ nhìn cô với ánh mắt kinh ngạc, cô đành phải cúi đầu nói: "Về tuổi tác đương nhiên nên gọi là bác."
Bạch Diễn Sâm không biết là vì lớn tuổi hay là cái chữ bác này, lông mày rậm nhíu lại, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm cô, da đầu Tô Tích Cầm tê dại, ánh mắt gì đây, hẳn là cô đâu có nói sai chứ!
Bầu không khí có chút ngưng lại,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-xa-dung-tron-nua/920424/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.