"Bố." Khi điện thoại di động đặt bên tai, cô trầm giọng trả lời.
"Tích Cầm, hôm nay khá hơn chưa?" Bên tai truyền đến giọng của Mạc Tĩnh Hàn.
Cô vừa đi, vừa đáp lại.
"Tốt hơn chút rồi ạ."
"Giờ con không có ở nhà sao?"
"Con đang ở bệnh viện."
"Thì ra con đến bệnh viện à, con làm sao vậy?"
"Chỉ là đổi thuốc thôi, bố, ba tới nhà sao ạ?"
"Đúng vậy, dì Minh của con nấu chút canh, nói muốn đưa tới bồi bổ cơ thể cho con nên chúng ta thuận tiện đưa tới, ở cửa nhà ấn chuông mãi mà không có người mở cửa, bố nghĩ hẳn là con đã ra ngoài."
"Bố, thật phiền mọi người quá, bố thay con cảm ơn dì Minh ạ!" Tô Tích Cầm kỳ thật cũng không muốn nhận quá nhiều ơn như vậy.
"Chuyện này có phiền đâu chứ, là bố đã ném khiến con thành như thế mà."
"Chỉ là ngoài ý muốn thôi ạ." Giọng nói của cô rất nhẹ.
"Bố, giờ con đang định đi đón Cẩm Thiên, bố và dì Minh về trước đi ạ!"
"Con bị thương, nên để Tây Cố đi đón, còn con ở nhà mà nghỉ ngơi."
"Anh ấy bận, con đi đón được ạ." Tô Tích Cầm đã đi tới cửa thang máy.
"Vậy bố để đồ ở chỗ bảo vệ nhé, lúc nào về thì con qua chỗ bảo vệ lấy."
"Vâng ạ, thay con cảm ơn dì."
"Vậy tạm biệt."
Sau khi cúp máy, Tô Tích Cầm chờ thang máy, xuống tầng, ở cửa bệnh viện, cô quan sát chiếc taxi đi ngang qua, nhưng mãi không có chiếc nào trống.
Đột nhiên, một chiếc Bentley dừng trước mặt cô, theo chiếc cửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-xa-dung-tron-nua/920422/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.