Vết thương trên trán Tô Tích Cầm cũng không có gì đáng ngại, vì va chạm nên khiến cho miệng vết thương chảy ra chút máu, sau khi bác sĩ băng bó lại xong thì không còn sao nữa.
"Tô tiểu thư, cô về đừng đụng vào nó nữa, cũng không được để dính nước, như vậy mới nhanh lành được."
Y tá băng bó vừa nói, vừa dặn dò, Bạch Diễn Sâm đứng ở cửa sổ phòng bệnh nghe điện thoại, lần này anh không tìm Hình Trầm Thanh, hơn nữa Hình Trầm Thanh cũng đúng lúc không ở trong bệnh viện.
Tô Tích Cầm vì ngửa đầu để y tá băng bó, cho nên ánh mắt đối diện Bạch Diễn Sâm, bóng lưng của anh thẳng tắp, vững chắc, nhìn rồi nhìn,Tô Tích Cầm mới tỉnh táo lại, cô cùng anh tới đây quả thật là không ổn, nhưng câu nói kia của anh cô lại không có cách nào từ chối. Ok! Đây là lần tiếp xúc cuối cùng.
Đột nhiên, Bạch Diễn Sâm xoay người, vừa hay bắt gặp ánh mắt của cô, mặc dù ánh mắt anh quá sâu, có cảm giác có thể hút đi người đi, nhưng cô vẫn rất bình tĩnh nghênh đón.
Bạch Diễn Sâm thấy cô không né tránh ánh mắt của anh như mọi khi, mà bình tĩnh nhìn anh như nước, đặc biệt là ánh mắt đó không giống như mọi khi, ánh mắt đó hoàn toàn thuần túy. Đôi mắt sâu hơi nhíu lại một chút, sau khi nói chuyện điện thoại vài câu, anh kết thúc cuộc gọi, cất bước đi tới trước mặt cô.
"Băng bó xong chưa?" Giọng anh trầm thấp khiến y tá đứng ở bên thu tay lại, quay đầu nói với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-xa-dung-tron-nua/920421/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.