Trấn Thương Vân.
Tuyết rơi trắng xóa ngoài cửa sổ, trong võ đường đốt địa long ấm áp, Lưu Minh Tông và Lưu Du Ninh tập vung đao, đổ mồ hôi đầm đìa, rõ ràng rất mệt rồi nhưng chưa có ai hô dừng nên vẫn cắn răng kiên trì.
Năm Tuyên Hoà thứ nhất, Lưu Minh Tông mười bốn tuổi, Lưu Du Ninh mười hai tuổi, khung xương phát triển khá tốt, Lưu Trạm nhìn cứ như mặc kệ bỗng nhiên lại nói muốn đích thân dạy võ cho hai đứa trẻ.
Năm vừa rồi hai đứa đi theo một thầy dạy võ học ít kiến thức cơ bản, chỉ đơn giản là cưỡi ngựa bắn cung đứng tấn đánh quyền, Lưu Trạm lại dạy thực chiến.
Không dễ để vung một trăm lần thanh trường đao nặng tám cân nhưng Lưu Trạm hoàn toàn không có ý định nhượng bộ.
Lưu Minh Tông và Lưu Du Ninh từ nhỏ đến giờ chưa từng phải chịu khổ, tố chất cơ thể kém hơn Lưu Trạm năm đó rất nhiều, nay lại phải tuân theo hình thức huấn luyện ma quỷ ngày này sang ngày khác.
Chẳng bao lâu sau hai thiếu niên nằm sõng soài ra sàn, đôi tay mỏi đến mức không thể cử động nổi.
"Vung có từng đó mà cũng không xong?" Lưu Trạm ngồi trên ghế thái sư giám sát hai thiếu niên vung đao, ung dung phê bình.
"Ở trong quân doanh vung đao một trăm cái mỗi ngày chỉ là huấn luyện cơ bản, hai đứa đến kỹ năng cơ bản nhất cũng bất lực thì lấy cái gì khiến người khác tin phục, đừng tưởng rằng một đứa là thiếu chủ một đứa là con trai của ta thì có thể thần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-ngan-dam-luu-day/3561780/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.