Hôm qua Bắc Cương xuất hiện trận tuyết đầu tiên, một lớp màu trắng tinh mỏng như tấm chăn trải lên đồng ruộng mênh mông của bình nguyên Thương Hà.
Đầu mùa đông là khoảng thời gian đẹp nhất của Bắc Cương, tuyết rơi nhẹ nhàng, nhiệt độ cũng chưa quá lạnh.
Hai con tuấn mã một đen một trắng chạy song song trên bờ đê sông Hoàng, mấy trăm kỵ binh hộ vệ theo sau, chạy được khoảng mười dặm thì chậm rãi dừng lại.
Lưu Trạm mặc bộ đồ màu đen, hắn xuống ngựa sờ thử vào ít tuyết đọng trên bụi cỏ ven đường, "Cứ tưởng năm nay Bắc Cương cũng phải chịu hậu quả của hạn hán, xem tuyết này vẫn rơi khi vào mùa như các năm khác, ta cảm thấy yên tâm hơn nhiều."
Tống Phượng Lâm cũng xuống ngựa, "Tuyết rơi đúng lúc báo hiệu một năm bội thu, Bắc Cương là nơi rất tốt."
Năm nay Trung Nguyên hạn hán nghiêm trọng, thời tiết nóng bức lan tràn toàn bộ Đại Sở. Trái tim bị treo lơ lửng suốt mùa hè của hai người cuối cùng cũng rơi xuống khi tuyết đầu mùa xuất hiện, giây phút này bọn họ thực sự cảm thấy Bắc Cương rất tốt.
Tống Phượng Lâm cảm thán: "Tuy mùa đông ở Bắc Cương rất lạnh và chỉ có thể trồng một vụ lúa chịu rét nhưng trời yên biển lặng, thật may mắn."
Hai người nắm dây ngựa, đi dọc theo bờ đê.
Chiếc áo choàng của Tống Phượng Lâm hợp thành một thể với cảnh tuyết, mang đến cảm giác điềm đạm và ấm cúng, cũng phảng phất vài phần cô độc.
Lưu Trạm phủi đi ít vụn tuyết dính trên tóc y, hai người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-ngan-dam-luu-day/3561779/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.