Từ Lam Châu rời đi, bởi vì chuyến này đi về hắn cũng không quá vội vàng cho nên tốc độ di chuyển cũng không nhanh. Hắn biến mất ba năm, không một tin tức gửi về chắc chắn cao tầng bên trong tông môn rất bất mãn. Hơn nữa, còn không có một ai đi ra kiếm hắn trở lại việc này chín phần mười sư tôn đứng ra bảo đảm.
Cũng may lần này ra ngoài việc trước mắt coi như đã giải quyết được. Tiếp đó vấn đề cần quan tâm là tìm kiếm tài nguyên cho người kia, nghĩ tới bản thân lúc nào cũng có một chiếc dây thừng bược ở cỗ khiến cho hắn có chút bất đắc dĩ.
“Đúng là không có cái bi ai nào bằng cái bi ai này.”
Nhất Vô Niệm nghĩ tới số phận của mình không khỏi cảm thán một câu.
Bên cạnh, Vũ Tam Thiên không hiểu nhìn về phía Nhất Vô Niệm sau đó cúi xuống nhìn về phía con rùa đang giảng giải thế giới tu hành. Con rùa trừng mắt Vũ Tam Thiên cao giọng nói:
“Nhìn gì mà nhìn, tập trung mà nghe.”
Vũ Tam Thiên lập túc cuống cuồng tạ lỗi, nghiêm chỉnh lắng nghe con rùa nói.
…
Thoáng chốc, hai ngày sau một pháp bảo hồ lô màu xanh xuất hiện tại phạm vi hoạt động của Huyền Đan Tông.
Nhìn quang cảnh phía trước tương đối quen thuộc trong lòng của Nhất Vô Niệm bắt đầu có chút căng thẳng. Thu hồi hồ lô pháp bảo, hắn tế ra phi kiếm thoáng chốc liền biến mất khỏi nơi đây. Đứng trước sơn môn, Nhất Vô Niệm âm thầm cảm khái, hắn đi mấy năm nơi đây cũng có chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-nam-quet-rac-bat-dau-dieu-thap-tu-hanh/967166/chuong-199.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.