Đám người đang cắn hướng dương xem kịch đột nhiên nghe thấy âm thanh của Tam Lãng, sắc mặt cũng lập tức thay đổi. Tam Lãng không quan tâm mấy vị khách khứa trong đây, một mạch đi đến trước mặt Nhất Vô Niệm hào hứng ôm nhau một cái, vỗ vỗ lưng nhau. Trông thấy tình cảm thắm thiết của hai người, đám khách quý không khỏi mấy mặt nhìn nhau trong lòng thì thầm suy đoán Nhất Vô Niệm là ai?
“Huynh đệ, ta còn tưởng ngươi không đến nữa.”
Tam Lãng cười nói, hắn cũng tốn công lên tới Huyền Đan Tông nhưng không thể gặp được Nhất Vô Niệm, cuối cùng cũng chỉ có thể gửi thư. Đệ tử tông môn khác với những người không có bối cảnh, thời gian của bọn họ chủ yếu dành cho tu hành, mặc dù hắn cùng Nhất Vô Niệm nắm giữ thiên phú không có sai biệt lắm nhưng Nhất Vô Niệm vẫn ở lại tông môn, còn hắn phải rời đi.
Hơn nữa, đã gần chục năm kể từ ngày đó hắn rời khỏi Huyền Đan Tông, đối phương vẫn còn trụ vững tại tông môn. Điều này có lẽ không quá khó hiểu, hắn cùng Nhất Vô Niệm đã không còn là người cùng một thế giới, đây cũng là điều hắn rất xoắn suýt có nên liên lạc với đối phương không. Nhưng nghĩ tới những ngày tháng trước đó còn ở tông môn, hay lời hứa trước khi hắn rời khỏi tông môn.
Cuối cùng, hắn cũng gửi thiệp mời Nhất Vô Niệm đến dự ngày đại hỷ của mình. Bây giờ, quả thật Nhất Vô Niệm đã đến khiến cho hắn vô cùng vui mừng, vị huynh đệ này của hắn đúng là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-nam-quet-rac-bat-dau-dieu-thap-tu-hanh/967165/chuong-198.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.