“Phát tài!”
Đột nhiên âm thanh của con rùa truyền tới cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn.
Nhất Vô Niệm bất đắc dĩ nhìn nó, vẻ mặt hưng phấn cộng thêm hai con mắt ánh sao khiến hắn cũng không biết phải nói sao. Nhỏ huyết đằng tựa như bị con rùa dạy hư, nó còn chẳng buồn nhìn về Nhất Vô Niệm mà ở bên cạnh con rùa nghe đâu làm đấy. Nhỏ huyết đằng mà biết Nhất Vô Niệm bất mãn nó chắc chắn oan ức nói, “Rõ ràng là ngươi bảo ta đi theo hắn, nhìn hắn mà làm việc.”
Nhìn một lớn một nhỏ cất bước tiến đến cổ mộ gần nhất khiến Nhất Vô Niệm giật mình, nói cũng không kịp rồi, hắn cũng chỉ có thể theo sau. Thế là tổ đội ba người nhanh chóng dùng sức lực đào lần lượt đám quan tài bên trong cổ mộ lên, vừa mở ra quan tài hoàng kim đầu tiên trong đây, lập tức khiến cho bọn hắn lóa mắt.
“Đây là vàng sao?”
Con rùa nghi hoặc nhìn Nhất Vô Niệm hỏi.
Nhất Vô Niệm tiện tay cầm lên một thỏi, quan sát kỹ một chút líu lưỡi xác nhận: “Có vẻ như đây đúng là vàng, vàng nguyên chất.”
“Móa nó, tên này rốt cuộc là tu sĩ hay phàm nhân vậy, còn thu thập vàng để mai táng cùng mình.”
Mặc dù miệng vẫn nói thế nhưng tay cũng không chậm, thoáng chốc toàn bộ những thỏi vàng bên trong quan tài đã tiến vào bên trong túi trữ vật của con rùa. Làm xong, con rùa liền ném túi trữ vật vào bên trong miệng cất giữ. Nhất Vô Niệm ở một bên thì vô cùng khinh bỉ, bất quá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-nam-quet-rac-bat-dau-dieu-thap-tu-hanh/967141/chuong-174.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.