Nhất Vô Niệm dẫn theo con rùa cùng nhỏ huyết đằng đi tiếp ngự kiếm rời khỏi nơi đây, thảo nguyên vô cùng rộng, bất quá bay khoảng hơn hai giờ đồng hồ thì Nhất Vô Niệm cuối cùng cũng rời khỏi thảo nguyên xanh mát. Phía trước là một địa vực khá âm u, cằn cõi khác biệt hoàn toàn so với thảo nguyên xanh thẳm.
Hoàn cảnh khác biệt một trời một vực.
Nhìn thảo nguyên mênh mông một lần nữa, thu hồi tầm mắt Nhất Vô Niệm ngự kiếm đi vào phạm vi khu vực cằn cỗi. Đi được một đoạn đột nhiên con rùa giật mình lên tiếng:
“Chỗ này thực sự là phần mộ, mau nhìn bên trái chỗ đó… một góc quan tài nhô lên.”
Theo ánh mắt của con rùa hắn cũng nhìn ra nơi đó thực sự có một góc quan tài màu vàng nhô lên từ bên dưới mặt đất, khống chế phi kiếm đi đến bên trên khu vực đó Nhất Vô Niệm chú tâm quan sát. Không đến quá gần nhưng hắn có thể nhận ra cỗ quan tài này được đúc bằng nguyên liệu thực sự rất quý hiếm, càng như thế hắn càng tỏ ra cẩn trọng.
Bên cạnh hắn, con rùa cũng chỉ hơi ngó nghiêng một chút sau đó từ bên vai của Nhất Vô Niệm đáp xuống bên góc quan tài. Không đợi Nhất Vô Niệm lên tiếng, trong ánh mắt kinh ngạc của hắn con rùa há miệng phun ra một cái xẻng màu trắng nhanh tay nhảy tới nhảy lui đào đất.
Thoáng chốc, một cỗ hoàng kim quang tài xuất hiện bên trong tầm mắt Nhất Vô Niệm, hắn bất đắc dĩ nói với con rùa:
“Lão Quy, ngươi làm vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-nam-quet-rac-bat-dau-dieu-thap-tu-hanh/967140/chuong-173.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.