Nhất Vô Niệm mỉm cười đạt được mục đích, không bao lâu Cưu Khương nhận được truyền âm, liền quay qua chỗ Nhất Vô Niệm mỉm cười nói:
“Sư tôn đã đồng ý. Nhất thí chủ, mời!”
Cưu Khương nói xong liền đi đầu dẫn đường, Nhất Vô Niệm đương nhiên không có vấn đề, hắn cầu còn không được. Trên đường đi, hắn còn đang suy tư không biết lần này đánh dấu sẽ ra được món đồ gì, phải biết lần này đánh dấu là do hệ thống trực tiếp chỉ định. Nhất Vô Niệm đương nhiên mong chờ.
Đúng như lời Cưu Khương nói, đường đi đến vị trí đánh dấu quả thật rất lâu, hai người bọn họ cũng phải mất tới hơn một giờ để đến đó. Cũng không hẳn là nơi đó quá xa mà căn bản tu vi của Cưu Khương quá thấp, mà hắn là khách chẳng lẽ lại tỏ ra quá đỗi vội vàng, bởi vậy hai người dùng tốc độ chậm chạm tiến đến chỗ thần trúc.
Mãi mới đi đến nơi, Nhất Vô Niệm thu hồi uể oải, vẻ mặt hào hứng đi theo Cưu Khương tiến tới vị trí thần trúc.
Nơi đây phong cảnh nhẹ nhàng, cảnh đẹp huyền ảo bất quá tu chân mà, dễ hiểu, dễ hiểu. Đi sâu vào bên trong, Nhất Vô Niệm bỗng phát hiện một cây trúc màu vàng nhạt cao ngất trời, kim quang tỏa ra chiếu rọi bốn phương tám hướng. Nhất Vô Niệm nhìn không rời mắt, trong nội tâm có chút rung động.
“Đây chính là Thiên Tầm Trúc!’
Hắn nhẹ nhàng nói ra một câu.
“Đúng vậy, đây chính là thần trúc, bảo vật vô giá của phật tự chúng ta. Vốn nơi đây không được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-nam-quet-rac-bat-dau-dieu-thap-tu-hanh/967128/chuong-161.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.