Nguyễn Thanh Âm tỏ vẻ bối rối, chuyện không m.a.n.g t.h.a.i là không thể giấu được. Ngày tháng trôi qua, người nhà họ Hạ mong chờ nhìn chằm chằm vào cái bụng vẫn phẳng lì của cô, chuyện này căn bản không thể che giấu. Mặc dù bà cụ Hạ đã lớn tuổi nhưng lòng bà lại sáng như gương, bà ôn tồn hỏi: “Có phải cãi nhau với tiểu Tứ không? Thằng bé đó bị gia đình nuông chiều thành hư, tính khí lại ngang bướng, cháu thông cảm cho nó một chút, đương nhiên, cháu đang trong thời kỳ đặc biệt, thằng nhóc thối này không biết chừng mực làm cháu không vui, bà nhất định sẽ chỉ trích nó!” Bà càng nói như vậy, Nguyễn Thanh Âm càng cảm thấy xấu hổ tột độ. Chuyện này sớm muộn gì cũng phải nói rõ Nguyễn Thanh Âm hít sâu một hơi, lấy giấy b.út bên cạnh, cúi đầu viết gì đó rất nghiêm túc, viết xong cô đưa tờ giấy cho bà cụ Hạ. Bà cụ Hạ khó hiểu nhận lấy, đeo kính lão vào đọc kỹ, sắc mặt ngày càng khó coi. “Cháu nói là cháu không mang thai? Chỉ là buồn nôn, nôn mửa và chậm kinh do rối loạn nội tiết?” Nguyễn Thanh Âm mím môi, từ từ gật đầu. Bà cụ trầm ngâm một lát: “Vậy giờ cháu tính sao? Vali ở cửa là cháu đã dọn xong rồi à? Chuẩn bị chuyển ra ngoài ở? Hai đứa là vợ chồng hợp pháp! Mới cưới nhau mà mỗi người ở một nơi thì ra thể thống gì?” Nguyễn Thanh Âm thấy không thể giấu được nữa, dứt khoát thú nhận hết, cô gật đầu, tiếp tục viết trên giấy: 【Cháu sẽ chuyển ra ngoài,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-nam-hon-nhan-mot-doi-tinh-ngo/5261744/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.