Nguyễn Vi Vi tức giận hét lên, cô ta không thể nào liên hệ người phụ nữ điềm tĩnh trước mặt với Nguyễn Thanh Âm nhút nhát, rụt rè và chưa bao giờ dám phản kháng trước đây. Chỉ trong thời gian ngắn, tính cách của cô ta đã thay đổi hoàn toàn, điều này chắc chắn có điều gì khuất tất. Chẳng lẽ, có liên quan đến người đàn ông hoang dã kia? “Nguyễn Thanh Âm, vài ngày không gặp, tính khí cô lớn quá nhỉ, sao? Lại bò lên giường ai rồi? Không thể m.a.n.g t.h.a.i thất vọng lắm phải không, chẳng lẽ cô còn trông chờ vào việc mẹ quý nhờ con? Giấc mộng tan vỡ, thảo nào sáng sớm đã nổi điên c.ắ.n người.” Nguyễn Vi Vi đầy vẻ châm biếm, ánh mắt tinh ranh. Nguyễn Thanh Âm lặng lẽ nhìn cô ta, thần sắc điềm tĩnh, cô giơ tay lên, cầm ly Americano đá trước mặt Nguyễn Vi Vi và dứt khoát hất thẳng vào người cô ta lần nữa. Cảm giác lạnh buốt, xen lẫn vị đắng nhẹ, đổ ập lên mặt, Nguyễn Vi Vi c.h.ế.t lặng tại chỗ, không thể tin được nhìn cô. “Nguyễn Thanh Âm, cô điên thật rồi! Đáng đời cô bị Cảnh thiếu gia ghét bỏ, đáng đời cả bố mẹ đều không thích cô, loại người như cô nên biến mất khỏi thế giới này!” Nguyễn Vi Vi trút giận c.h.ử.i rủa, cho đến khi những khách hàng khác trong quán cà phê tò mò nhìn tới, chất lỏng cà phê màu nâu sẫm chảy dọc theo tóc, Nguyễn Vi Vi mới im miệng. Cô ta lườm Nguyễn Thanh Âm một cái đầy ác ý, cầm túi lên rồi bước ra ngoài. Cho đến khi bóng người đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-nam-hon-nhan-mot-doi-tinh-ngo/5261743/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.