Chu Kiều Kiều không hiểu ý nó, chỉ cười xoa đầu nó: "Không sao là tốt rồi, sau này có nguy hiểm đừng chạy, phải tìm ta cứu, hiểu chưa?"
Mẹ Thuận Thuận ngoan ngoãn như một con chó.
Chu Kiều Kiều lúc này mới đưa nó ra khỏi không gian.
Sáu con sói lại nhìn thấy mẹ Thuận Thuận đột nhiên xuất hiện từ hư không.
Kêu "gừ gừ", "gừ gừ" rồi lùi lại.
Trong mắt tràn đầy sự hoảng sợ.
Mẹ Thuận Thuận gầm lên một tiếng với chúng.
Trong giọng điệu đầy vẻ cảnh cáo.
Sáu con sói tuy nghi hoặc, nhưng vẫn không dám nghi ngờ đại ca.
Chu Kiều Kiều cười quay người rời đi.
Đồng thời trồng những d.ư.ợ.c liệu đã đào được trên đường vào không gian, tưới thêm ít nước suối thuốc, chúng lớn nhanh như thổi.
"Gừ..." Mẹ Thuận Thuận đi theo bên chân cô, thỉnh thoảng lại kêu lên một tiếng.
Trông tâm trạng rất tốt.
Khi họ trở lại bãi cỏ nhỏ, Thuận Thuận vội vã chạy tới.
Vây quanh mẹ Thuận Thuận không ngừng kêu "gâu gâu", "gâu gâu".
Thuận Thuận: Mẹ, mẹ đi đâu vậy, sao không về nhà, con lo lắm.
Mẹ Thuận Thuận: Mẹ về rồi, đừng lo, không sao đâu.
Chu Kiều Kiều sắp xếp bảy con sói ở bảy hướng của bãi cỏ nhỏ.
Mỗi con canh giữ một khoảng đất của bãi cỏ nhỏ.
Tuyền Lê
Rồi dẫn Thuận Thuận về nhà.
Tiểu Hoa ngậm cái đuôi cá, ở cạnh chuồng gà ăn đến mức mắt lim dim, vui vẻ lắm.
Chu Kiều Kiều cười cười.
"Kiều Kiều về rồi à, mẹ Thuận Thuận không sao chứ?"
"Không sao ạ, bị thương không về kịp thôi, con đã bôi t.h.u.ố.c cho nó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-co-cuc-pham-khong-di-tranh-nan-vao-rung-sau-san-manh-thu/4909197/chuong-355.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.