"Oa oa oa" Giây tiếp theo, Chu Kiều Kiều thấy ngọn núi dưới chân nàng tự nhiên nứt ra một khoảng rộng một mét, tạo thành một con mương nước.
Rất nhanh, một dòng nước đột nhiên xuất hiện ở đầu kia, chảy về phía bên này, đi qua con mương dưới chân Chu Kiều Kiều rồi tựa như một thác nước chảy xuống chân núi.
Mười giây sau, dòng suối nguồn đã hình thành.
"Nước này trông cũng khá sạch sẽ… Chắc là có thể uống ngay được nhỉ? Nước suối nguồn mà…"
Chu Kiều Kiều quỳ một nửa người xuống, vốc một vốc nước lên uống.
"Vào miệng thì ngọt thanh, dư vị lại hơi chát… Sao lại có chút giống đồ uống thế này?"
Hương vị này, cũng có chút kỳ lạ.
"Gào gào gào" Vừa mới uống một ngụm, nàng đã nghe thấy tiếng gầm có chút lo lắng của con hổ.
Nàng tưởng bên ngoài đã xảy ra chuyện, vội vàng ra khỏi không gian.
Tuyền Lê
Kết quả bên ngoài sóng yên biển lặng, nhưng con hổ lại dùng móng vuốt dày cộp của nó cào cào nàng.
Còn dùng cái lưỡi ướt sũng của nó rửa mặt cho nàng một lượt.
"Ủa… mi vừa ăn thịt người, sao có thể dùng lưỡi của mi l.i.ế.m ta? Ghê tởm c.h.ế.t đi được."
Bình An: "…" Ngươi chê ghê tởm, vậy mà còn kêu ta ăn…
Thật sự rất đáng ghét.
"Mi làm gì đó?"
Bình An không muốn nói nhảm với nàng, không ngừng cào cào nàng.
Chu Kiều Kiều không hiểu, tưởng nó muốn đi tiểu.
"Mi tự đi tiểu đi là được rồi… Sao, sợ rết c.ắ.n mi à?"
Một miếng c.ắ.n nó thành thái giám hahahaha…
Chu Kiều Kiều chỉ nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-co-cuc-pham-khong-di-tranh-nan-vao-rung-sau-san-manh-thu/4802651/chuong-296.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.