Long Kiệt nói đến đây rồi nhìn Lôi Lạc Thiên nói.
“Có phải cậu nghĩ, tại sao tôi lại không nói cho Lam Lam biết sự thật này không?”
Lôi Lạc Thiên không do dự liền nói.
“Đúng con không hiểu, tại sao bác phải giấu Lam Lam.”
Long Kiệt chậm rãi lên tiếng, trong giọng nói chứa đầy sự bi thương.
“Vì mối thù này mà tôi đã giằn vặt bản thân, luôn sống trong sự thù hận.
Tôi không muốn Lam Lam cũng vì thu hận, mà có cuộc sống giống như tôi.
Cho nên khi Lam Lam được 4 tuổi, tôi đã rước nó về nuôi.
Vả lại tôi có rất nhiều kẻ thù, không muốn liên lụy đến Lam Lam.
Đành nói với Lam Lam và người ngoài, nó là con gái nuôi của tôi.”
Lúc này Lôi Lạc Thiên nhìn thấy được sự đau đớn và thù hận hiện rõ trên khuôn mặt ông.
Một mối thù không đội trời chung.
Long Kiệt uống một ngụm rượu, rồi nhìn Lôi Lạc Thiên cười tự giễu.
“Cậu có biết tôi phải nỗ lực như thế nào, để đạt được thành tụ ngày hôm nay không?
Cậu có biết tôi phải trả giá gì,
khi ngồi vào địa vị thủ lãnh này không?”
Lôi Lạc Thiên nhìn ông, trong lòng nghĩ đến cảnh ngộ của mình.
Anh cũng giống như ông, điều bị Lôi Lạc Bằng giết chết người quan trọng nhất của mình.
Anh cũng giống như ông, vì trả thù mà bất chấp thủ đoạn.
Long Kiệt dùng tay xoa xao nguyệt thái dương cười nới tiếp.
“Điều nực cười nhất chính là sau bao nhiêu năm gian nan, khi thế lực của tôi đã vững vàng.
Tôi trở về Thành Phố S để tìm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-chu-hac-dao-cung-chieu-vo-sat-thu/1325077/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.