Long Kiệt chỉnh lại tư thế ngồi của mình, uống thêm một ngụm nước,
rồi ông chậm rãi nói.
“Tôi và Nhã Chi là đôi thanh mai trúc mã.
Chúng tôi yêu nhau từ thời đại học, đến khi tốt nghiệp chúng tôi định kết hôn.
Nhưng vì hoàn cảnh gia đình tôi nghèo nên ba mẹ của Nhã Chi không đòng ý với cuộc hôn nhân này.
Trong thời gian đó, có một công ty nước ngoài mời tôi qua Pháp làm việc.
Lúc đó tôi còn trẻ, tính tình bồng bột còn tự ái cao, muốn thể hiện được tài năng của mình nên đồng ý.
Trước đêm tôi đi pháp, Tôi và Nhã Chi có ước hẹn.
Đợi đến khi tôi có sự nghiệp quay về, chúng tôi sẽ kết hôn.
Đêm hôm đó, Nhã Chi đã trao cho tôi điều quý giá nhứt của đời con gái.”
Nghĩ đến những ngày tươi đẹp cùng Trình Nhã Chi, Long Kiệt bất giác mỉm cười.
Lần đầu tiên Lôi Lạc Thiên nhìn thấy nụ cười trên mặt ông.
Chắc có lẽ suốt cuộc đời này, ông cũng không thể nào quên được Trình Nhã Chi.
Một mối tình khi đã khắc sâu vào thận xương tủy, thì chỉ có khi mình chết đi mới có thể quên được.
Long Kiệt nói tiếp, nhưng trong ánh mắt ông.
Lôi Lạc Thiên có thể thấy được sự biến hoá giữa ngọt ngào và đắng cay một cách rõ ràng.
“Một năm đầu chúng tôi còn thường xuyên thư từ qua lại.
Nhưng đến năm thứ hai, vì công việc bận rộn và vì tôi dồn hết tâm trí, muốn có được sự nghiệp của mình sớm để quay về với Nhã Chi.
Từ mỏi tuần một bức thư, sau đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-chu-hac-dao-cung-chieu-vo-sat-thu/1325076/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.