Edit: Cesia
Thật vất vả mới dỗ được cô bé ngủ, Hành Chi Thiên hoàn toàn quên béng mất chuyện phải quay lại với Yêu Chi.
Hành Chi Thiên ngồi nghiêng người ở trước giường, ánh mắt chuyên chú nhìn chằm chằm vào cô gái hô hấp đều đều đang chìm sâu vào giấc ngủ an ổn, miệng hắn bất giác mỉm cười, lấy tay khẽ vuốt mái tóc của nàng, chậm rãi trượt dần xuống đôi má nàng vuốt ve, “Chi Nhược…. em đã lớn rồi.”
“Có ai đó nói qua với ngươi ánh mắt của ngươi nhìn nàng không chỉ đơn thuần là huynh muội, mà giống như người yêu.” Một thanh âm mang theo trêu tức vang lên, Yêu Chi mặc một cái áo ngủ kiểu Nhật, lười biếng tựa người vào tường, tay gãi gãi đầu, khủy tay dùng sức đẩy cánh cửa đang khép phân nửa mở ra hoàn toàn.
Hành Chi Thiên sửng sốt, bàn tay đang vuốt ve cô bé cũng không hề rời đi, vẫn duy trì cái tư thế kia, “Ai cho phép ngươi vào…. Ngươi đã đứng nghe bao lâu?”
Hắn đưa tay vuốt tóc, bật cười, đôi bích mâu lay động, lóe sáng, “Ta phải hiểu rõ tình trạng của bệnh nhân được yêu cầu trị liệu, như vậy mới có thể hốt đúng thuốc.”
“Đã bao nhiêu năm, tính tình của ngươi vẫn không đổi, luôn e sợ cho thiên hạ bất loạn.” Hành Chi Thiên hừ một tiếng.
Yêu Chi ngược lại không muốn cùng với hắn cãi nhau, thích thú ra vẻ hiểu rõ, đi tới trước vài bước, tới trước giường, âm thanh lộc cộc của tiếng guốc gỗ đạp trên mặt sàn vang lên từng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/au-nien-ky-su-bo/1915730/quyen-2-chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.