Mục Sở Bạch nhàn nhạt cười, trong tay không ngừng lật củ khoai lang nướng, cũng không phải bởi vì lời Chu Vượng Mộc nói mà tức giận, lại nói: “Kỳ thật nói vì phụng quốc cũng chỉ là một loại lý do thoái thác, nói thực ra, ta đi thi Cử nhân và Cống sĩ sau đó vào triều làm quan và rời khỏi nhà.”
“Hửm?” Chu Vượng Mộc ngẩn ngơ, “Ngươi ở trong nhà đó không vui hay sao?”
Như vậy vừa thấy, Chu Vượng Mộc cũng không tự biết tình huống trong nhà, vì thế Mục Sở Bạch liền lựa lời tới nói, “Vui vẻ chỉ là thứ yếu, quan trọng là ta trong nhà chỉ là một đứa con của vợ lẽ, căn bản không có địa vị, mà phụ thân ta có ba người thiếp thất, ta cũng không phải là xuất sắc nhất, cũng không phải là người được phụ thân yêu thích nhất. Thay vì dựa vào gia tộc che chở không bằng dựa vào chính mình làm lên một ít tên tuổi. Cho nên ta nghĩ mọi cách đi thi công danh rời nhà mà đi, chính là bởi vì như thế.”
Chu Vượng Mộc nhìn Mục Sở Bạch, hỏi: “Ngươi còn có huynh đệ?”
Mục Sở Bạch gật gật đầu, “Trong nhầt có ba huynh đệ, trừ bỏ trưởng tử cũng là đích trưởng tử ở ngoài, còn có hai người đều là con vợ lẽ. Ngoài vị chính phòng phu nhân, phụ thân ta còn có bốn người thiếp. Nhưng mà ta mẫu thân cũng không phải là thiếp, bất quá bà chỉ là người hầu hạ trong nhà, sau ta được một người thiếp khác nhận nuôi, xem ta như con trai của nàng.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ap-trai-tu-tai/3577470/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.