Chu Vượng Mộc gật gật đầu, so sánh với Mục Sở Bạch:
“Đi, chúng ta vào trong đại sảnh sưởi sưởi ấm, Uất Trì mang cái chậu than tử từ dưới chân núi chuyển đến, nói là còn có thể nướng khoai lang, ta bảo lão Vạn đi mua chút khoai lang đã trở lại, hôm nay ta nhất định phải cảm ơn ngươi thật tốt, buổi tối cùng ta uống rượu đi? Lần trước thấy ngươi có thể uống rượu tốt.”
Mục Sở Bạch vội vàng xua tay:
“Rượu liền miễn, lần trước cùng ngươi uống rượu, ngày hôm sau đau đầu dữ dội.”
“A? Ngươi đau đầu a, sao không nói cho ta biết, ta có thể đi xin Lão Hồng thuốc giải rượu, thuốc của tên gia hỏa này đặc biệt hữu hiệu.”
Chu Vượng Mộc vỗ vỗ Mục Sở Bạch bả vai, tựa hồ cùng y thập phần quen thuộc.
Mục Sở Bạch ngược lại cũng không ngại Chu Vượng Mộc chạm vào y, y biết người trong sơn trại phần lớn đều là tùy tiện, không giống như người trong thư viện, nói tốt nghe xong là khách sáo, không dễ nghe liền cũng là ngượng ngùng xoắn xít. Ngược lại, hành vi xử sự quang minh lỗi lạc của đám sơn tặc này thật ra làm Mục Sở Bạch cảm thấy thực vui sướng. Y hướng về phía Chu Vượng Mộc cười cười, nói:
“Vậy ngươi vì cái gì mà còn yêu cầu, ta cùng Quế huynh cũng coi như quen thân, có chuyện gì ta tự nhiên sẽ hỏi hắn.”
“Ừ, ừ, vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.” Chu Vượng Mộc ngẩn ngơ, dẫn Mục Sở Bạch vào đại sảnh môn.
Mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ap-trai-tu-tai/3577466/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.